PHIỂM BÀN

http://www.thesaigonposts.com/2018/09/phiem-ban.html

PHIỂM BÀN

Mỗi khi đám tang của những người bất đồng chính kiến như Lê Hiếu Đằng, trung tướng Trần Độ…, CS cho côn an giật chữ trên vòng hoa. Hay khi người dân đặt vòng hoa tại tượng đài Lý Thái Tổ để tưởng nhớ chiến sỹ hy sinh chống Tàu 1979 thì bọn này cũng giật. Đó là việc làm mất hết tính người của chính quyền CS. Với người đã khuất chúng còn không tha.

Nay lễ tang ông Trần Đại Quang đang truyền hình trực tiếp thì bỗng nhiên chữ G trong chữ CÙNG rơi xuống. Chữ G bị lực vô hình giật xuống. Là điềm báo chăng? Không biết, hãy nhìn diễn biến tiếp rồi kết luận. Với quy luật của thánh thần, dù có bác bỏ điên cuồng thì nó cũng có những điều xảy ra làm người ta người phải tin. Đến nỗi, người CS vốn vô thần mà nay họ còn mê tín hơn ai hết. Như vậy ắt hẳn có những thế lực siêu nhiễn thiết phục họ mạnh hơn Mác Lê chứ?

Chết xây lăng tẩm đồ sộ và điều 500 sư sãi cầu siêu để được trút bỏ tội ác trần gian chứng tỏ họ sợ sự trừng phạt của thánh thần. Hay ngày chết ông Hồ từng bị ĐCS dời lại sang ngày 03/09. Đó là gì nếu không phải là mê tín? Trời có quy luật của trời, đôi khi sắp xảy ra điều gì đó trời cũng báo trước, dấu hiệu này người ta gọi là ĐIỀM BÁO. Cũng tựa sự sống Khổng Minh sẽ tắt theo ngọn đèn trong phòng. Lẽ nào, CÙN là một điềm báo cho ĐCS chăng? Mong lắm nếu đó là một điềm báo cho sự sụp đổ CS.

Nguyễn Hưng Việt

ĐẢNG csVN HANG Ổ CỦA TẬP ĐOÀN TỘI PHẠM CÓ TỔ CHỨC

https://www.quyenduocbiet.com/a5636/dang-csvn-hang-o-cua-tap-doan-toi-pham-co-to-chuc

ĐẢNG csVN HANG Ổ CỦA TẬP ĐOÀN TỘI PHẠM CÓ TỔ CHỨC


images

Nguyên Anh

Những diễn tiến dồn dập thời gian qua trong nước đã cho thấy sự rối loạn trầm trọng trong hệ thống cai trị của đảng csVN.

Từ việc tự cho mình có toàn quyền cai trị dân tộc theo cung cách độc tài cho đến việc thanh toán lẫn nhau của những người đồng chí, những ai có đầu óc suy nghĩ đều sẽ thấy cái gọi là đảng, chính phủ, quốc hội nước CHXHCNVN chỉ là một tập họp băng nhóm của những tên tội phạm, nhưng chúng khác với loại tội phạm bình thường bởi vì bọn chúng là một tập đoàn tội phạm có tổ chức.

Bỏ qua tính chính danh vì sao mà có sự hiện diện của đảng và lý do vì sao bọn chúng lại cai trị dân tộc Việt Nam, chúng ta chỉ cần nhìn vào những scandal trong nước trong thế kỷ 21 để nhận chân đâu là sự thật và đâu là ngụy ngôn.

– Dù cho giặc Tàu có khiêu khích, gây hấn đem giàn khoan dầu vào thềm lục địa biển của Việt Nam nhưng Nguyễn Phú Trọng vẫn xun xoe cầu hòa, thái độ hòa hoãn của y với cái câu 16 chữ vàng – 4 tốt đã cho thấy đảng csVN quyết tâm nhu nhược trước tên láng giềng khốn nạn, chúng thừa biết rằng sẽ đánh không lại bọn giặc xâm lăng và chỉ khi nào có liên minh cùng với các cường quốc trên thế giới mới có thể chống lại tuy nhiên vì là một đất nước đi theo chủ nghĩa cộng sản cho nên giấc mơ đó không thể nào thành hiện thực khi các cường quốc đều thuộc khối tư bản chủ nghĩa, đảng csVN đã chấp nhận thà mất nước còn hơn mất đảng vì thế chúng đã phản bội lại dân tộc Việt Nam.

– Việc phân chia lãnh địa theo cung cách các sứ quân trước khi vua Đinh Tiên Hoàng dấy binh dẹp loạn 12 sứ quân đang tồn tại nhức nhối tại Việt Nam, theo đó BCT. TW Đảng csVN phân chia lợi tức, dự án cho các nhóm lợi ích thoát thai từ quyền hạn ưu tiên của mình, chúng tranh nhau tàn phá non sông Việt Nam từ các mỏ Than, Bô Xít, Vàng, Lâm sản, Hải sản, Dầu hỏa để có nguồn lợi nhuận khổng lồ vào túi mà bỏ qua khối dân tộc đang lặng câm uất ức, chúng khai thác cho đến cạn kiệt tài nguyên khoáng sản thiên nhiên ban tặng, cá biệt hơn Tập Đoàn Dầu Khí Việt Nam còn qua mặt cả những cơ quan của bọn chúng khi bán nguồn dầu thô cho giặc Tàu từ ngoài khơi vùng biển Việt Nam, không cần thuế, không cần hóa đơn, chúng lấy những loại tiền tươi được chuyển thẳng vào tài khoản của bọn chúng tại các nhà băng nước ngoài và chúng đã thực hiện suốt nhiều năm liền, sự việc chỉ bị bể bạc khi Đinh La Thăng lộ hàng, chúng xem dân tộc Việt Nam là những con lừa ngu ngốc và cho mình toàn quyền tham nhũng, tư túi cá nhân.

– Trong nước bọn vô lại từ các Tập Đoàn Diện Lực, Viễn Thông, Giao Thông, Thủy Cục, Thuế Vụ, Xăng dầu thi nhau vẽ vời nâng giá, các phương tiện giao thông khi có nhu cầu đi lại vận chuyển phải móc tiền túi ra để đóng phí cho các lãnh địa của những tên sứ quân cát cứ theo danh từ hoa mỹ là BOT, chúng ngụy biện là tiền phí cho việc đầu tư giao thông nhưng bọn chúng thu hoài không dứt cho đến khi người dân phẩn uất phản kháng thì bọn chúng dùng bọn chó săn công an đàn áp với tội danh “Chống người thi hành công vụ”,”Gây rối trật tự” vv…Chúng tăng thuế xăng dầu để làm giàu cho băng đảng của mình và làm nghèo cho người dân khi tất cả các mặt hàng đều tăng giá trong khi đồng lương của người lao động thuộc loại đói nghèo của thế giới, hành vi này chứng tỏ cho toàn dân được biết đảng csVN chỉ xem chúng ta là những con bò để bọn chúng thi nhau vắt sữa làm giàu, cái được gọi là chính phủ, quốc hội nước CHXHCNVN chỉ là những công cụ tay sai nhằm hợp thức hóa các chủ trương mà đảng đề ra, chúng hoàn toàn không hề đại diện cho dân tộc Việt Nam.

– Bọn khốn nạn Điện Lực thì cứ canh me lâu lâu trình lên quốc hội tay sai đề án nâng giá điện với những lý do, lý trấu bọn chúng nghĩ ra, bọn Thủy Cục thì xảo ngôn thu thêm tiền thoát nước mà nước thì ngập khắp hang cùng ngõ hẻm, bọn Xăng Dầu thì lên giá vô tội vạ và ngụy biện rằng giá xăng của Việt Nam vẫn chưa bằng các nước trong khối G7, chúng thi nhau bóp nặn để làm giàu cho cái đảng mà chúng phục vụ, ngoài ra chúng còn tư túi cá nhân làm ra hai loại sổ sách thu chi để làm giàu mau chóng, bọn thuế vụ thì thi nhau bóp nặn doanh nghiệp Việt Nam, chúng đánh thuế cao ngất ngưởng những mặt hàng ngoại nhập nhưng lại đi van xin nước Mỹ chấp nhận cho chúng có nền kinh tế thị trường (dấu đi chữ định hướng xhcn) ngỏ hầu nhận được mức thuế nhập khẩu thấp, có cái chính phủ, đảng phái nào lại hèn hạ tồi tàn đến như thế?

Trên tất cả chúng ta, những người dân Việt Nam hoàn toàn không được biết con số tổng thu ngân sách hàng năm là bao nhiêu, được dùng vào những việc gì, bởi vì đảng cs đã cho mình toàn quyền tự quyết trong cai trị và bán nước Việt Nam trong tương lai khi chúng đã khai thác cạn kiệt nguồn tài nguyên, từ nguồn dân tộc, việc cho ra đời hai luật Đặc Khu và An Ninh Mạng cho thấy sắp tới đây không cần phải có Hiệp Ước Thành Đô thì đảng csVN cũng sẽ tự nguyện hiến dâng đất nước ta cho bọn Chệt mắt hí, chúng sẵn sàng làm con chó trung thành cho giặc miễn là vẫn được quyền cai trị chúng ta.

“Minh Bạch Hóa” là một chủ trương rõ ràng của các quốc gia dân chủ văn minh, không một ai dù là Tổng Thống hay Thủ Tướng có thể dùng quyền hạn của mình để tham nhũng, lộng quyền, đó cũng là lý do vì sao mà hệ thống Tam Quyền Phân Lập có mặt, thiết chế này giúp cho các cơ quan Lập Pháp – Hành Pháp – Tư Pháp kiểm soát chồng chéo lẫn nhau, ngoài ra còn có hệ thống truyền thông tự do toàn quyền tự do ngôn luận sẽ làm cho chính phủ kiêng dè và tránh phạm những lỗi lầm trước mắt công chúng.

Đó là mục tiêu mà Việt Nam phải hướng tới, chúng ta phải phá bỏ chủ nghĩa cộng sản, thủ tiêu một chủ nghĩa hoang tưởng phi thực tế, triệt tiêu hoàn toàn di hại tàn dư của cộng sản trên toàn cõi Việt Nam, từ đó chúng ta mới chọn cho mình một mô hình đúng đắn, tạo ra một chính phủ dân chủ, một hệ thống Tam Quyền, một Quốc Hội của dân thì mới có thể xây dựng đất nước đàng hoàng, được sống đúng giá trị của một con người, được sở hữu quyền dân chủ của mình để chất vấn chính phủ bất cứ vấn đề gì, còn nếu vẫn để cho đảng csVN cai trị thì chúng ta vẫn tiếp tục móc tiền túi ra nuôi bọn chúng mà không hiểu rằng đồng tiền của mình đã đi đâu, về đâu, được sử dụng vào mục đích ích nước lợi dân có công bố đàng hoàng hay chúng ta chỉ là những con cừu bị bịt mắt, tiếp tục đi trên cái lối mòn quen thuộc trước khi bị dắt vào lò mổ sát sinh.

Chết vì bệnh hiểm, chứ không nghèo

https://www.quyenduocbiet.com/a5635/chet-vi-benh-hiem-chu-khong-ngheo

Chết vì bệnh hiểm, chứ không nghèo

we3 (1)

Ông Bút

Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, Trần Đại Quang… khi chết, nhiều tờ báo trong nước loan tin: “chết vì bệnh hiểm nghèo”, nhờ quý báo xem lại, mấy ông này chết vì bệnh hiểm, chứ làm sao nghèo được, tài sản mấy ông này, nhờ “lao động thối móng, hoặc do bó chổi đót mà có”, tài sản của họ để lại to như núi, nghèo sao được.

Chết đúng quy trình:

Tiếng bình dân cho rằng Trần Đại Quang chết là phải, ngôn ngữ của đảng thì chết đúng quy trình. Công nhận cả thế giới, không đâu có cách giết người đẹp như đảng csVN.

Sau 30/4/1975, địa phương nào cũng có những “chiến sĩ giải phóng” được “bác” Hồ phong tặng anh hùng giải phóng quân, nghe thành tích những anh hùng này, kẻ bạo gan nhất cũng lạnh gáy, họ giết người không hề tốn đạn của bác, đảng, tiết kiệm đến tối đa, chỉ dùng cây sắt “ấp chiến lược” hoặc chày vồ, hoặc búa đập đầu nạn nhân, tại Bình Sơn, Long Thành, Đồng Nai, có tới 5 người được đích thân “bác” đặt tên mới, 5 người đó là: Anh – Hùng – Giải – Phóng – Quân, 5 ông này rúc vào rừng theo cs bao lâu không biết, nhưng số người bị giết, chính mấy ổng cũng không sao nhớ nỗi, và giết toàn bằng cách “thủ công.” Tôi từng ở Bình Sơn, nghe kể về “thành tích” giết người của 5 ông này rất nhiều.

Khi đến Mỹ, đọc sách mới biết hai Phóng Bình Sơn, bị mật vụ ông Ngô Đình Cẩn bắt, sau 75 bị CS coi như con chó ghẻ.

Ở Tam Kỳ – Quảng Nam, có một tên: Nguyễn Anh Hùng, giết người cũng thuộc loại vô địch, chính hắn cũng được Hồ Chí Minh ban tặng tên mới Nguyễn Anh Hùng, nó thường khoe khẩu K59 do “bác” tặng, nhờ thành tích ám sát ông Nguyễn Súy, trung đội trưởng Nghĩa Quân, quận Quế Sơn, sau 1975 không lâu, nó bị khùng, chửi cs như điên.

csVN có kỹ thuật giết người rất đẹp, nó giết Quân Dân Cán Chính VNCH đã đẹp, nó giết đồng chí của nó càng đẹp hơn, qua 3 cái chết của Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ, Trần Đại Quang, đã minh định điều này, chắc chắn csVN đoạt giải quán quân, vô địch giết người.

Thanh, Ngọ, Quang, chết để lại tài sản vỹ đại, vợ con cũng hồ hởi phấn khởi, trước cái chết hiểm, về phía đảng cũng hân hoan không kém, vì nếu không “dọn khéo” phải lôi cổ mấy tên này ra tòa, cũng khó xử lắm, kêu 5, 7 năm tù, dân tức thêm, kêu chung thân, tử hình cũng bất tiện. Thôi tặng tụi nó cái đám ma “hoành tráng” vui vẻ cả làng, nhiều người nói đưa ra xử, sợ mất uy tín đảng, đảng có uy tín đâu mà mất, khổ quá lo bò trắng răng.

Mai mốt canh me, tặng Nguyễn Tấn Dũng, một cái đám ma hoành tráng, như Trần Đại Quang, cũng gọn. Sắp tới báo đảng đăng tin Vũ Nhôm, giựt súng bảo vệ trại giam tự sát ngọt xớt, Vũ Nhôm sinh 1975, năm 1997 thành lập công ty xây dựng 79, không thấy đi Công An ngày nào, không hiểu sao Vũ Nhôm là trung tá CA? Chắc ai đó cho nó đeo cho vui, cấp bậc cs, bằng cs như bèo.

Trên Dân Làm Báo, có bài viết T Đ Quang sinh năm 1956, vào học viện CA 1972, nghi ngờ 16 tuổi, làm sao vào được, có ý biện luận ở miền Bắc học tới lớp 10, nên sinh năm 1956 vào học viện CA cũng hợp lý, tin được. Lớp mấy chăng nữa, cũng khó chấp nhận 16 tuổi vào học viện CA? Tới đây mình thấy cái ngây ngô của toàn đảng!

Một đàn anh viết báo, cho rằng T Đ Quang, cúng chùa Vĩnh Nghiêm, cây đèn cầy 19 tỷ, rồi ông còn so với ông Thủ Huồng, xưa kia cũng gian ác, tham lam, sau làm việc thiện, nhờ đó cái gông ở địa ngục của Thủ Huồng nhỏ lại, nghĩa là tội lỗi được tha, cho mỗi lần làm việc thiện, như vậy T Đ Quang phải bỏ thêm 190 tỷ, may ra cái gông “thun” lại bớt 1 tấc. Theo ngu ý tôi không nghĩ vậy, vì thời Thủ Huồng chưa có chùa, nhà Sư quốc doanh, nên Thủ Huồng cúng chùa, giúp người nghèo, cái tội mới giảm, cái gông mới bé lại, nếu T Đại Quang, cúng chùa quốc doanh, Sư Công An trá hình, do đảng csVN, do chính T Đ Quang chế ra, thì triệu tỷ cũng như nước đổ đầu vịt, ích chi! Có khi cái gông nó không nhỏ lại, còn phình bự hơn nữa kìa.

Trong bài báo, có đề cập vợ chồng Nguyễn Tấn Dũng đi chùa, tôi cũng nhắn rằng, nhớ tìm chùa thật sự, đến với nhà Sư chân tu, chớ dại tới chùa quốc doanh, sư Công An, nhé.

Bài báo điểm qua Nguyễn Thanh Phượng, con gái Nguyễn Tấn Dũng, xây trường, cũng để mong cái gông nhỏ lại, trích những lời phản bác, đại khái “ăn phá tàn mạt đất nước, bỏ vài tỷ xây trường, nhằm nhò gì?” Theo ngu ý làm đường, làm cầu hoặc xây nhà cho dân nghèo, hay hơn xây trường, trường CS dạy tầm bậy, tầm bạ, cũng không ơn ích gì, con nít mới đi học vỡ lòng, đã dạy:

“Tháp Mười đẹp nhất bông sen, Việt Nam đẹp nhất có tên bác Hồ”.

Chín chục triệu dân, bây giờ ai cũng biết HCM là tên già ác, dâm tặc, một tên tay sai, bán nước Việt cho Tàu, trước nghi vấn HCM không phải là người Việt, chính y là người Tàu, thử DNA việc quá dễ, đảng csVN nín khe.

csVN có thói quen nín lặng, chờ thời gian qua đi, sự thật nó lòi ra, thì thế hệ sau cũng không trách nhiệm gì. Tất cả CS, tên nào chết hiểm, đều đem lại cho đồng bào một niềm vui không nhỏ, bởi vậy chưa thấy có thời nào nhiều chuyện vui, như thời cs, chết cũng vui.

Ví dụ:

Một xe Công An, 5 người vào núi đi săn, xe lật xuống hố, gần đó có người Thượng đang làm rẫy, chạy tới nghe tiếng rên, cầu cứu từ dưới hố, ông Thượng dùng cuốc lấp luôn, rồi bỏ đi. Hôm sau một đoàn CA, đi tìm đồng bọn, gặp ông Thượng.

Hỏi: Ông làm rẫy gần đây, có thấy xe CA chở 5 người, đi qua đây không?

Ông Thượng: Có, nhưng họ lật xe xuống hố đằng kia, kìa.

CA: Họ đâu rồi?

Ông Thượng: Tui lấp hết rồi!

CA: Họ chết hết à?

Ông Thượng: Không, họ bị thương, khi tui tới, họ kêu: đau đớn quá; làm ơn cứu….

CA: Trời ơi, họ nói họ bi thương, sao ông lấp hết là sao?

Ông Thượng: cs nói ai mà tin.

Cộng sản hãy sớm thức tỉnh, cãi tà quy chánh, sớm trở về với chính nghĩa dân tộc, cùng đồng bào giữ nước, chống họa ngoại xâm của Tàu Cộng, tránh xa cái đảng gian ác, tham tàn, dù chỉ một ngày thôi, cũng được muôn dân vui mừng, bằng ngàn lần hữu hiệu hơn Thủ Huồng, nếu không muôn dân nguyền rũa, trước sau cũng chết hiểm, tài sản dù to lớn đến đâu, con cháu cũng đi ăn mày, cũng chết hiểm vật vờ, đến khi này mới đúng là vừa hiểm, lại vừa nghèo.

Gương kim cổ thiếu gì, buông dao đồ tể sớm một ngày, tốt biết bao.

NHÌN VÀO TẤM HÌNH NÀY CÁC BẠN THẤY ĐIỀU GÌ?

https://www.quyenduocbiet.com/a5637/nhin-vao-tam-hinh-nay-cac-ban-thay-dieu-gi-

NHÌN VÀO TẤM HÌNH NÀY CÁC BẠN THẤY ĐIỀU GÌ?

42386874_1787148028001349_8558893317163581440_nBù Tát Đê Em (ĐM) đang há mồm chờ giờ lên đường về miền Địa Phủ bời vì hắn là Bồ Tát Lụi, người cõi dưới chứ không phải người cõi trên – nguồn hình FB. Dương Hoài Linh.

FB. Dương Hoài Linh

Đây là tấm hình cựu TBT Đỗ Mười hấp hối trên giường bệnh và việc các "đồng chấy" vào thăm được đảng cho phép báo chí chụp và trưng ra cho dân thấy.

Trong khi đó cái chết do nhiễm phóng xạ của Nguyễn Bá Thanh, trước đó là ung thư đột ngột của Phạm Quý Ngọ và nay là chết vì nhiễm virus lạ của Trần Đại Quang thì chẳng thấy bất kỳ hình ảnh nào trên giường bệnh của họ trước khi chết cả.

Như vậy tấm hình này của Đỗ Mười đã chứng minh rằng Trần Đại Quang đã chết trước đó. Và tang lễ hôm nay chỉ được dựng lên để che mắt nhân dân mà thôi.

Lại màn mèo khóc chuột đến viếng ghi vào sổ tang những lời sáo rỗng trong 2 ngày 26 và 27/9. Trong khi quan tài chỉ toàn đất đá đủ trọng lượng của một con người.

Trung Quốc đang trên bờ vực của “Thay đổi triều đại” -Nguỵ Kinh Sinh Lê Minh Nguyên d ịch

http://vietpho.org/2018/09/25/trung-quoc-dang-tren-bo-vuc-cua-thay-doi-trieu-dai-nguy-kinh-sinh-le-minh-nguyen-dich/

Trung Quốc đang trên bờ vực của “Thay đổi triều đại” -Nguỵ Kinh Sinh Lê Minh Nguyên dịch

Posted on September 25, 2018 By VietPho.org

index.jpg
Ông Nguỵ Kinh Sinh

Giới thiệu: Ngày 10/9/2018 đài RFA tiếng Quang Thoại, mục “Quan điểm” phỏng vấn ông Nguỵ Kinh Sinh, Phần 2, chủ đề Trung Quốc đang trên bờ vực của “Thay đổi triều đại”. Nội dung như dưới đây.

__ __ __

Điều hợp viên RFA: Xin chào quý vị khán thính giả. Chúng tôi trong chương trình Quan điểm của Đài phát thanh Á Châu Tự Do. Tôi là Tang Qiwei, nữ điều hợp viên của chương trình này. Chương trình quan điểm hôm nay một lần nữa mời nhà hoạt động dân chủ nổi tiếng Nguỵ Kinh Sinh. Ông Wei luôn phản đối “cách tiếp cận phi bạo lực, thuần lý và ôn hoà” (peaceful, rational, and non-violent approach) ở Trung Quốc, mà Nobel Lưu Hiểu Ba chủ trương. Như vậy lý do cho sự phản đối của ông Ngụy là gì? Theo quan điểm của ông Nguỵ, bầu không khí hiện tại ở TQ tương đương với bầu không khí cổ thời của TQ về thay đổi triều đại. Tại sao ông nói thế? Tiếp theo đây, chúng ta hãy lắng nghe quan điểm hiện giờ của ông Nguỵ Kinh Sinh.

Phóng viên RFA: Bốn mươi năm đã trôi qua, và Đệ Ngũ Hiện Đại (The Fifth Modernization) – tức hiện đại về dân chủ mà ông theo đuổi cách đây 40 năm đã không được thực hiện ở Trung Quốc. Đồng thời, chế độ Cộng sản đã không sụp đổ như mọi người mong đợi, mà thay vào đó trở thành nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Ông nhận xét gì về một hiện trạng như vậy?

NKS: Người Mỹ bây giờ cũng đang nhìn lại điều này. Phương Tây, đặc biệt là người Mỹ, đã phạm một sai lầm lớn. Họ đã luôn cảm thấy rằng họ nên ủng hộ chế độ Cộng sản TQ để đối phó với Liên Xô. Đây là chiến lược của Kissinger. Ngoài ra, nhiều học giả phương Tây tin rằng khi nền kinh tế TQ phát triển, chế độ CSTQ sẽ tự nhiên sụp đổ. Nhưng họ không thấy rằng chủ nghĩa tư bản không nhất thiết dẫn tới một xã hội dân chủ. TQ có hệ thống kinh tế thị trường hai nghìn năm tuổi, lâu hơn và phát triển hơn so với phương Tây. Nhưng TQ đã ở trong chế độ quản lý kinh tế thị trường bằng chính trị độc đoán từ thời cổ đại.

Vì vậy, đó là lý do tại sao tôi phải làm một cái gì đó để chống lại chế độ Cộng sản trên các vấn đề kinh tế ngay từ khi tôi ra tù. Chúng ta không nên để cho chế độ có lối thoát kinh tế. Khi các rào cản kinh tế được dỡ bỏ, thì sự cai trị của Cộng sản được dễ dàng hơn. Đương nhiên, mọi người sẽ hài lòng với hoàng đế làm được điều này, đúng không?

Cả chính quyền Bush và chính quyền Obama đều có ý định sửa chửa lại sai lầm này, nhưng họ làm không tới nơi tới chốn. Bây giờ chính quyền Trump đang làm nhiều hơn, vì vậy bạn thấy chính quyền TQ đang gặp rắc rối, không chỉ riêng về kinh tế. Khi nền kinh tế gặp rắc rối, chính trị nội bộ của Đảng Cộng sản cũng rơi vào rắc rối.

RFA: Tôi biết ông luôn phản đối “cách tiếp cận phi bạo lực, thuần lý và ôn hoà” của nhà đoạt giải Nobel Lưu Hiểu Ba?

NKS: Đúng vậy.

RFA: Nhưng tôi nghĩ có rất nhiều người ủng hộ ông Lưu cho rằng nếu không theo cách tiếp cận “phi bạo lực, thuần lý và ôn hoà”, nếu sử dụng bạo lực để thúc đẩy thay đổi ở TQ, thì không có cơ hội nào cả.

NKS: Khi đầu tiên tôi đến đây, các học giả Mỹ cũng đã hỏi tôi câu hỏi này. Câu trả lời của tôi đã làm cho họ nói không nên lời. Tại sao? Tôi nói rằng bạn là người Mỹ. Bạn đã quên lịch sử của Mỹ rồi à? Dân chủ đã được xây dựng như thế nào ở Mỹ? Không phải nó được xây dựng bằng bạo lực à? Không phải nó được thành lập sau khi lật đổ được sự cai trị của các nhà vua? Tất nhiên, lật đổ không nhất thiết có nghĩa là dân chủ có thể được thiết lập. Lịch sử của TQ cho thấy dân chủ chưa bao giờ được thiết lập sau khi một triều đại bị lật đổ.

Khẩu hiệu “phi bạo lực, thuần lý và ôn hoà” được kêu gọi hàng ngày, nhưng bạn có thể thấy trên Internet rằng đại đa số người TQ, bất kể họ ở nước ngoài hay ở bên trong TQ, nghĩ rằng điều đó là sai. Tôi đã phổ biến suy nghĩ của tôi về điều này trong hai mươi năm qua.

Tại sao? Cái lý do tôi nói về nó thì rất đơn giản. “Phi bạo lực, thuần lý và ôn hoà” được nằm trong tiền đề của một xã hội dân chủ, ví dụ, để thảo luận các vấn đề. Dĩ nhiên, chúng ta không nên dùng dao và súng. Mọi người nên hợp lý. Nếu mọi người vẫn không thể đồng ý với nhau được, thì sử dụng phiếu bầu để lấy quyết định cuối cùng. Đúng không? Điều này được gọi là “phi bạo lực, thuần lý và ôn hòa”.

Tuy nhiên, làm sao mà bạn có thể hành xử “phi bạo lực, thuần lý và ôn hoà” chống lại một tên cướp khi hắn chỉa khẩu súng vào bạn? Ngay cả ở Mỹ, xã hội không thể hành xử “phi bạo lực, thuần lý và ôn hòa” với những kẻ tội phạm bạo lực. Nếu không, tại sao họ cần cảnh sát và vệ binh?

RFA: Nhưng người dân TQ không có vũ khí, và áp lực cai trị (đè lên dân) ở TQ quá mạnh.

NKS: Cái gọi là sức mạnh (forces) không nhất thiết có nghĩa là người dân bình thường phải trang bị vũ khí để đạt được mục tiêu của họ.

RFA: Như vậy thì ý nghĩa của bạo lực là gì, theo quan niệm của ông?

NKS: Từ thời cổ đại, các biến cố như Nổi Dậy Đại Trạch (Dazexiang Uprising) vào cuối triều đại nhà Tần, còn được gọi là “Nổi Dậy Trần Thắng và Ngô Quảng” (Chen Sheng & Wu Guang Uprising) họ chỉ có tầm vông vạt nhọn, phải không? Nổi dậy có thể xảy ra chống lại quân đội với áo giáp và vũ khí tốt.

Hơn nữa, trong lịch sử, cái gọi là các cuộc cách mạng bạo lực không phải chỉ được thực hiện bởi những người dân bình thường, mà còn từ một số người trong nhóm cầm quyền đứng ra làm. Một số nguời trong họ cạnh tranh để trở thành hoàng đế mới. Một số khác chỉ vì không thể chịu nổi và phải chiến đấu, trong đó bao gồm các cuộc đảo chính dân sự, đảo chính quân sự, và đảo chính cung đình v.v..

Tất cả đều là những cuộc cách mạng bạo lực. Đặc biệt, vì chế độ cộng sản là chế độ bạo lực, cho nên khả năng lật đổ nó lớn nhất sẽ là sử dụng các phương tiện bạo lực. Chế độ CS khó có thể tự thay đổi. Chế độ CSTQ về cơ bản hoàn toàn dựa vào bạo lực và dĩ nhiên, tẩy não. Nó là một chế độ độc tài; một chế độ cực kỳ độc tài. Nếu bạn đương đầu với nó, và bạn nói rằng tôi có thể thành công bằng cách phản đối ôn hòa, thì không có tiền lệ như vậy.

RFA: Thời gian dẫn đến vụ thảm sát ngày 4 tháng 6 năm 1989 (Thiên An Môn) là thời kỳ cao điểm của phong trào dân chủ Trung Quốc?

NKS: Vâng.

RFA: Vậy thì theo ông, tại sao sau năm 1989, không có bất kỳ một phong trào dân chủ nào tương tự và vững mạnh ở TQ?

NKS: 10 năm đầu tiên sau năm 1989 rất là quan trọng. Trong giai đoạn từ 1989 đến 1999, bầu không khí của phong trào dân chủ ở TQ và hải ngoại vẫn rất mạnh và có nhiều hoạt động. Vào thời điểm đó, tất cả các tầng lớp, bao gồm cả tầng lớp trung lưu và tầng lớp trí thức, rõ ràng là đang nghiêng về dân chủ. Vì thế tại sao tôi nói ở thời điểm đó, điều quan trọng là chống lại, không cho TQ được hưởng quy chế thuờng trực của Tối Huệ Quốc (Most-Favored-Nation) và không để TQ gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới?

Mấu chốt là trong thời kỳ Giang Trạch Dân. Giang Trạch Dân đã đóng góp rất lớn cho chế độ Cộng sản. Kể từ thời điểm đó, nền kinh tế đã tiến nhanh trên sự phát triển. Giang Trạch Dân đã có một chính sách được gọi là “sự kết hợp của ba đại diện” để đem các nhà trí thức, bao gồm cả các doanh nhân, vào Đảng CS. Sau khi trở thành nhóm lợi ích, trước hết, những người trí thức này thay đổi; thứ hai, tầng lớp trung lưu thay đổi; thứ ba, tương đối nhiều người bình thường cũng có chút lợi ích với một số vị ngọt nhỏ. Tiền lương của họ cũng tăng lên một chút, và mức thu nhập khá lên một chút. Chút kẹo ngọt này làm giảm nhận thức về phản đối và kháng cự. Vì thế, dưới một môi trường lớn hơn như vậy, nó kéo dài ra được hơn 20 năm sau Giang Trạch Dân, nên tình hình của phong trào dân chủ ở TQ và hải ngoại đã xuống mức nuớc ròng.

Đây là do lý do môi trường, chứ không phải người dân không muốn dân chủ. Trong thực tế, nếu bạn hỏi hầu hết người dân TQ, dĩ nhiên là phải trong riêng tư, bạn sẽ thấy là tất cả họ đều muốn tự do và dân chủ, bao gồm cả những người bên trong Đảng CSTQ. Bây giờ ngay cả các quan chức Cộng sản cũng muốn có một hệ thống pháp lý (độc lập) và một nền dân chủ, nếu không thì sự an toàn cá nhân của họ cũng không thể được đảm bảo.

RFA: Liệu có khả năng nổ hạt nhân (fission) nào trong Đảng Cộng sản không? Sự nổ hạt nhân này không phải là tranh chấp về lợi ích như Tập Cận Bình và Bạc Hy Lai, mà là một sự vỡ ra về đường hướng để đi những lộ trình khác nhau như Đặng Tiểu Bình và Triệu Tử Dương. Có khả năng như vậy không? Trong tương lai gần? Theo quan sát của ông.

NKS: Thực ra, Triệu Tử Dương không muốn Đảng Cộng sản sụp đổ. Cuối cùng ông ta đã nhượng bộ Đặng Tiểu Bình, vì thế Đặng Tiểu Bình có thể đưa quân đội vào Bắc Kinh (năm 1989). Triệu nhìn thấy nó tiến theo huớng có thể dẫn đến tình trạng đã xảy ra ở Liên Xô. Lúc bấy giờ tình hình ở TQ cũng đã đạt đến ngưỡng cửa tương tự.

Từ ban đầu, cuộc đấu tranh trong nội bộ Đảng CSTQ đã rất dữ dội, ngay cả khi trước đó. Về mặt kinh tế, người dân TQ không nhận được nhiều lợi ích. Mọi người cũng thấy rõ chiến dịch chống tham nhũng; họ không cả tin vào Đảng Cộng sản và nói rằng Đảng Cộng sản đang sử dụng việc chống tham nhũng để dọn sạch (đối thủ) trong Đảng. Sự dọn sạch trong Đảng này qua chiêu bài chống tham nhũng đã ảnh hưởng đến lợi ích của nhiều phe trong đảng CS, bao gồm cả việc đe dọa đến an ninh cá nhân của họ. Do đó, sức kháng cự bên trong Đảng Cộng sản đã trở nên rất mạnh mẽ.

Tập Cận Bình rất ngu ngốc, ông ta đã hủy bỏ giới hạn nhiệm kỳ. Ngay thời điểm này, ông cũng kiên quyết chiến đấu một cuộc chiến thương mại với Mỹ. Đó không phải là một quyết định hoàn toàn sai lầm hay sao? Do đó, lý do chính và ngầm của phía đối lập để lật đổ ông ta trong Đảng CSTQ bây giờ có lẽ là cuộc chiến thương mại. Lý do công khai là hệ thống chức quyền: Tập không nên là hoàng đế.

RFA: Khi tôi trò chuyện với ông, ông có nói về bầu không khí hiện tại ở TQ – nó giống như bầu không khí trong thời cổ đại, ngay trước khi thay đổi một triều đại. Tại sao ông có nhận xét như vậy?

NKS: Theo quy luật về triều đại trong quá khứ, bao gồm cả quy luật ở phương Tây, khi những xung đột xã hội nung nấu đến một mức độ nhất định, và sự chia rẽ của giai cấp cai trị ngày càng nghiêm trọng hơn, thì đã đến lúc thay đổi triều đại.

Trong hoàn cảnh này, nhiều loại khởi nghĩa khác nhau sẽ nổ ra, bao gồm cả đảo chính để thay đổi triều đại, hoặc nông dân khởi nghĩa để thay đổi triều đại. Do vì, sự thay đổi triều đại là con đường tiến về phía trước, khi các xung đột xã hội cần phải được giải quyết chung, nó đặc biệt đáng chú ý là ở TQ. Lý do là bởi vì quyền lực vuơng triều quá mạnh và quá bao trùm, và thậm chí mạnh đến độ kiểm soát tư tuởng của dân chúng.

Thế nên các cuộc xung đột cuối cùng được giải quyết bằng cách loại bỏ lớn và bằng giải pháp lớn. Đó là một sự lật đổ toàn diện và sau đó là một sự tái phối trí toàn diện, chỉ có cách đó mà thôi. Lúc đầu, mọi người đều trông cậy vào Giang Trạch Dân để cải cách, và sau đó họ trông cậy vào Hồ Cẩm Đào để cải cách. Bây giờ họ đang dựa vào Tập Cận Bình để cải cách.

Nhưng 20 năm đã trôi qua, và hầu hết mọi người giờ đây đều hiểu rằng Đảng Cộng sản không thể chủ động cải cách. Thực ra, tôi đã nói từ lâu về những kẻ cầm quyền này, họ ngồi ở những địa vị cao với cả tiền bạc lẫn uy quyền, họ có muốn từ bỏ tất cả những lợi ích và mọi thứ khác, kể cả việc họ có thể tự do giết người và đốt nhà của dân chúng không?

Lần này, theo quan sát của tôi, áp lực của phe đối lập bên trong Đảng Cộng sản cũng đã hình thành và rất mạnh mẽ. Vì vậy, khả năng là Tập Cận Bình có thể hoàn toàn bị tước đoạt quyền lực giống như mô hình Hoa Quốc Phong, chỉ ngồi tượng trưng cho sự lãnh đạo trong hai năm nữa.

RFA: Hoa Quốc Phong đã không hoàn toàn nắm được sức mạnh quân sự trong quá khứ, nhưng Tập Cận Bình nắm được sức mạnh quân sự…

NKS: Không. Ngay cả thời kỳ Mao Trạch Đông, Mao đã không hoàn toàn nắm được quân đội, nhưng chỉ giữ nó được bởi vì các phe phái trong quân đội không dám chống lại Mao. Đó là vì mọi người đều thừa nhận rằng Mao có uy tín rất cao và danh tiếng cao. Làm gì mà Tập Cận Bình có được uy tín đó? Ông ta không có quan hệ huynh đệ chi binh với quân đội và không có người trong quân đội.

RFA: Nếu ông ta không có uy tín này, tại sao ông ta lại dám sửa đổi hiến pháp nhưng không ai dám phản đối ông ta?

NKS: Trường hợp này thường gặp. Ông ta tạo ra một tình huống và sau đó làm cho nó xảy ra. Những người của phe khác không muốn chiến đấu với ông ta một mình vào thời điểm đó. Điều này có thể được gọi là giải quyết một điều không quan trọng bằng cách bỏ phiếu để thông qua.

Nhưng khi ông ta muốn thực hiện nó, mọi người sẽ không chấp nhận. Ngay cả trước khi ông ta trở thành một nhà độc tài, ông ta đã hạ thủ những người khác. Bây giờ khi Tập trở thành nhà độc tài, mọi người sẽ gặp khó khăn hơn. Do đó, sự kháng cự này trong Đảng Cộng sản còn mạnh hơn cả nguời dân bình thường.

RFA: Tôi biết rằng chế độ Cộng sản luôn hoạt động trong chiếc hộp đen, và chúng ta chỉ quan sát kết quả sau khi xong. Ông có thể cho biết các lực lượng nổi loạn nào mạnh nhất trong Đảng Cộng sản không? Ai và phe nào đang đóng vai?

NKS: Tôi nghĩ rằng bây giờ tất cả các phe đều chống lại Tập Cận Bình, bởi vì ông ta đã đe dọa sự an toàn của mọi người, bao gồm cả phe của Vuơng Kỳ Sơn, người từng làm việc chặt chẽ với ông ta. Sau Đại hội Đảng CSTQ lần thứ 19, Vuơng Kỳ Sơn đã trở thành phe đối lập của Tập.

RFA: Tại sao ông nói thế? Có bằng chứng nào không?

NKS: Quyền lực của Vuơng Kỳ Sơn đã bị lấy mất. Trong thực tế, trước Đại Hội 19, các sóng ngầm rất mạnh, khi Vuơng Kỳ Sơn thả bóng thăm dò, nói rằng Tập Cận Bình sẽ bước xuống ở Đại hội 19 và được thay thế bởi một người khác, mà nguời đó tất nhiên sẽ là Vuơng. Tin đồn này đã được phát tán ra bên ngoài kể từ đầu năm 2015, cùng với dư luận được hình thành từ các cán bộ cao cấp. Do đó, cuộc xung đột giữa Vuơng Kỳ Sơn và Tập Cận Bình đã diễn ra trong một thời gian khá dài.

Trong Đại hội 19, vì lý do gì đó, quyền lực thực sự của Vương Kỳ Sơn bị lấy đi. Ông ta đã lên kế hoạch tăng cuờng quyền lực của mình cho dù ông có thay thế Tập Cận Bình trong Đại hội 19 hay không. Ông sẽ không chỉ nắm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Đảng CSTQ, mà còn tất cả các hệ thống lo về chính trị và pháp lý sẽ được hợp nhất dưới cây dù của ông. Tuy nhiên, rõ ràng là Đại hội 19 đã cắt quyền ông, cùng với một số thành viên khác trong thường trực Bộ Chính Trị.

Tất nhiên, sau khi ông ta mất đi những quyền lực này, cuộc xung đột giữa ông ta và Tập Cận Bình có thể được cho là bán công khai. Tất cả các phe khác đều chịu đựng đau khổ với cả hai, Tập Cận Bình và Vương Kỳ Sơn. Thực ra, tất cả các phe bây giờ đều là nạn nhân, bao gồm phe của Giang Trạch Dân dù phe này đã giúp Tập Cận Bình lên nắm quyền. Phe Giang là phe lớn nhất và bây giờ cũng chống lại Tập.

RFA: Ông nói rằng địa vị của Tập Cận Bình thực sự không an toàn. Tôi muốn hỏi, nếu vị thế của ông ta không được bảo đảm, ai sẽ thay thế ông ta?

NKS: Tôi chỉ nói nửa chừng. Đầu tiên là tước quyền lực của ông ta và thay thế ông ta.

RFA: Loại bỏ ông ta và thay thế. Ông nghĩ ai có thể thay thế ông ta?

NKS: Thay thế ông ta không là một khả năng cao bởi vì họ không tìm được ai đó có thể thay ông. Vì vậy, tôi phải nói về khả năng thứ hai là khôi phục hệ thống lãnh đạo tập thể cho Đảng Cộng sản, bằng cách lấy đi tất cả các quyền lực độc tài của Tập Cận Bình, và để cho ông ta chỉ là một Tổng bí thư tuợng trưng của Đảng CSTQ.

RFA: Nhưng nếu trở lại với hệ thống lãnh đạo tập thể, nó vẫn còn là một chặng đường dài để thay đổi triều đại như ông đã nói đến.

NKS: Thực ra, bạn nên hiểu theo cách này. Chẳng phải là một số các cuộc đảo chính trong Đảng Cộng sản cũng đã thay đổi triều đại, phải không? Từ triều đại Lưu Thiếu Kỳ đến triều đại Mao Trạch Đông, dĩ nhiên, Mao Trạch Đông đã phá tan một cuộc đảo chính của Lâm Bưu mà nó gần như biến thành triều đại Lâm Bưu, và sau đó trở thành triều đại Đặng Tiểu Bình.

RFA: Nhưng đối với dân chúng TQ nó cũng vẫn vậy. Tất cả các triều đại này đều do Đảng Cộng sản cai trị.

NKS: Đây là cái mà mọi người cho là không thể chấp nhận được. Cái mà người dân chấp nhận nhiều hơn là khả năng thứ ba (cách mạng). Khả năng thứ hai (lãnh đạo tập thể) thì dễ xảy ra nhất, nhưng còn có khả năng thứ ba. Đó là phản lực quá lớn lần này, do mọi người đều nghĩ rằng họ không an toàn dưới bàn tay của Tập Cận Bình hay Vương Kỳ Sơn ở vị trí đó, do đó họ lật đổ hoàn toàn.

Điều hợp viên RFA: Ông Ngụy nói rằng khả năng thứ ba về việc lật đổ Tập Cận Bình có lẽ không thực tế trong tương lai gần. Hiện tại, rất có thể là khả năng thứ hai, có nghĩa là, Tập Cận Bình vẫn giữ vị trí của mình, nhưng quyền quyết định được chuyển qua lãnh đạo tập thể, để nhiều người cùng thảo luận và quyết định. Ông Nguỵ nói rằng một cuộc đảo chính trong chế độ Cộng sản có lẽ là cách ít tốn kém nhất để xây dựng một Trung Quốc dân chủ.

(http://bit.ly/2OOrUxa)

Trump ban hành chiến lược ANM bảo vệ lợi ích đất nước, người dân Mỹ

https://trithucvn.net/the-gioi/trump-ban-hanh-chien-luoc-anm-bao-ve-loi-ich-dat-nuoc-nguoi-dan-my.html

Trump ban hành chiến lược ANM bảo vệ lợi ích đất nước, người dân Mỹ

  • Thứ Tư, 26/09/2018

Nhà Trắng mới đây đã phát hành ‘Chiến lược An ninh mạng mới’ do Tổng thống Donald Trump ký ban hành để ngăn chặn các địch thủ gây tổn hại cho lợi ích của đất nước và nhân dân Mỹ.

Được mô tả là chính sách toàn diện đầu tiên về không gian mạng của Nhà Trắng trong 15 năm qua, Chiến lược Không gian Mạng Quốc gia mới được Tổng thống Donald Trump ký vào ngày 20/9. Chiến lược này vạch ra bốn trụ cột: Bảo vệ người dân, đất nước Mỹ và lối sống Mỹ; thúc đẩy sự thịnh vượng của nước Mỹ; duy trì hòa bình thông qua sức mạnh; và tăng cường ảnh hưởng của Mỹ.

Chiến lược này thông qua các công cụ không gian mạng và phi không gian mạng sẽ tập trung trực tiếp vào việc đối phó với các nhân tố gây hại, trong đó có các địch thủ chiến lược, các nhà nước và vùng lãnh thổ lưu manh, và các mạng lưới tội phạm, để ngăn chặn sự xâm lược trên không gian mạng trong tương lai. Các phương thức thực hiện bao gồm truy tố tòa án và trừng phạt kinh tế.

Chính phủ Trump cũng muốn trao quyền cho các bộ, ngành liên bang những nguồn lực và công cụ pháp lý cần thiết để xử lý các hoạt động tội phạm mạng xuyên quốc gia, trong đó có việc “xác định và hủy các mã độc, thị trường đen, và cơ sở hạ tầng khác hay dùng để kích hoạt tội phạm mạng, và chống lại gián điệp kinh tế”.

Trong chiến lược này, chính phủ Trump xác nhận rõ bốn nước gồm Nga, Iran, Bắc Hàn và Trung Quốc đang làm xói mòn nền kinh tế và dân chủ Mỹ, đánh cắp sở hữu trí tuệ Mỹ và gieo rắc chia rẽ trong tiến trình dân chủ Mỹ. Trong đó, Trung Quốc đặc biệt bị lên án vào việc tham gia “gián điệp kinh tế thông qua mạng trực tuyến và đánh cắp hàng ngàn tỷ USD sở hữu trí tuệ Mỹ”.

Theo số liệu của Ủy ban về Đánh cắp Sỡ hữu trí tuệ Mỹ, hành vi đánh cắp các bí mật thương mại đã gây tổn hại cho nền kinh tế Mỹ từ 180 tỷ USD tới 540 tỷ USD hàng năm.

Phát biểu hôm 20/9, cố vấn an ninh quốc gia Mỹ John Bolton cho hay: “Chúng ta sẽ làm nhiều thứ quyết liệt, và tôi nghĩ các đối thủ của chúng ta cần biết điều đó. Tay của chúng ta không bị trói buộc như dưới thời chính phủ Obama”.

Theo Reuters, vào tháng Tám vừa qua, chính phủ Trump đã hủy bỏ chỉ thị dưới thời Obama được biết đến với tên gọi Chỉ thị chính sách Tổng thống 20 (PPD-20), trong đó thiết lập quy trình phê duyệt toàn diện mà quân đội Mỹ nếu muốn thực hiện các hoạt động tấn công mạng phải xin chỉ đạo của tổng thống.

Chiến lược không gian mạng mới kêu gọi các biện pháp đặc biệt để bảo vệ các mạng lưới chính phủ và các hệ thống của các nhà thầu liên quan tới chính phủ. Chẳng hạn, hệ thống quản lý rủi ro của nhà thầu sẽ phải được chính phủ liên bang xem xét nhằm mục đích bảo vệ thông tin chính phủ nhạy cảm được lưu trữ trên mạng trực tuyến của nhà thầu.

Những năm qua mạng trực tuyến tại Mỹ đã nhiều lần bị các đối tượng từ Trung Quốc tấn công. Vào tháng 6/2015, Văn phòng Quản lý Nhân sự Mỹ (OPM) đã bị một cuộc tấn công mạng xâm nhập gây nguy hại cho hồ sơ nhân sự của khoảng 4,2 triệu viên chức liên bang cả đương chức và nghỉ hưu. Theo kênh NBC, nghi phạm đứng sau chỉ đạo cuộc tấn công này là Trung Quốc.

Vào tháng 6/2018, theo Epoch Times, các máy tính từ Trung Quốc thực hiện một chiến dịch tấn công xâm nhập vào các hệ thống khai thác vệ tinh, các nhà thầu quốc phòng và các công ty viễn thông tại Mỹ và Đông Nam Á.

Một biện pháp khác được liệt kê trong chiến lược mới là đảm bảo an toàn cho chuỗi cung ứng công nghệ của chính phủ bằng việc tạo ra “dịch vụ đánh giá rủi ro chuỗi cung ứng”. Dịch vụ đánh giá rủi ro này sẽ cho phép các bộ, ngành liên bang Mỹ chia sẻ các thông tin với nhau tốt hơn.

Theo Epoch Times, vào tháng 4/2018, Ủy ban Rà soát Kinh tế và An ninh Mỹ – Trung đã phát hiện rằng 7 nhà cung cấp hàng đầu của Mỹ cung cấp thiết bị công nghệ thông tin cho chính phủ liên bang, 51% linh kiện công nghệ của họ có nguồn gốc từ Trung Quốc. Ủy ban cho biết điều này đặt ra rủi ro lớn cho an ninh quốc gia Mỹ.

Cũng theo chiến lược không gian mạng mới, chính phủ Mỹ sẽ làm việc với khối tư nhân để bảo vệ 7 ngành quan trọng của nước Mỹ, gồm: an ninh quốc gia; năng lượng và điện; ngân hàng và tài chính; sức khỏe và an toàn; truyền thông; công nghệ thông tin; và giao thông.

Nhà Trắng sẽ làm việc với Quốc hội Mỹ để cập nhật luật liên quan tới tội phạm mạng, trong đó có “khả năng của lực lượng thực thi pháp luật trong việc thu thập một cách hợp pháp bằng chứng cần thiết về tội phạm mạng, vô hiệu hóa cơ sở hạ tầng tội phạm thông qua các chỉ lệnh dân sự, và áp đặt các hậu quả phù hợp lên các đối tượng gây hại trên mạng”.

Hùng Cường

Chuyên gia Mỹ: Trung Quốc “vừa ăn cướp vừa la làng”

https://trithucvn.net/the-gioi/chuyen-gia-my-trung-quoc-vua-an-cuop-vua-la-lang.html

Chuyên gia Mỹ: Trung Quốc “vừa ăn cướp vừa la làng”

  • Thứ Tư, 26/09/2018

Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã công bố Sách Trắng về cuộc chiến thương mại ngay hôm Chính phủ Mỹ thực hiện thu thuế quan 10% đối với 200 tỷ Đô la Mỹ hàng nhập khẩu Trung Quốc. Ngày 25/9, có quan chức ĐCSTQ đã tuyên bố rằng họ bị “con dao kề vào cổ”, có nhận định tuyên bố cho thấy ĐCSTQ đang diễn vai nạn nhân tội nghiệp, hòng muốn được xem là phe chính nghĩa và đạo đức, nhưng việc ĐCSTQ chỉ trích “tội ác” của Mỹ trên thực tế lại chính là những gì tổ chức này đang làm, kiểu hành động của ĐCSTQ không khác gì “vừa ăn cướp vừa la làng”.

vương thụ vănNgày 25/9, giới chức ĐCSTQ kêu than bị “con dao kề vào cổ”, giới truyền thông quốc tế có phân tích rằng ĐCSTQ tự diễn vai nạn nhân tội nghiệp.Hình ảnh Thứ trưởng Bộ Thương mại Trung Quốc Vương Thụ Văn (Ảnh: Liberty Times)

Tại buổi họp báo ngày 25/9, ông Vương Thụ Văn (Wang Shouwen) Phó đại diện Đàm phán Thương mại quốc tế Bộ Thương mại ĐCSTQ đã phát biểu rằng, biện pháp thuế quan của Mỹ không khác gì “kề con dao vào cổ người khác”, và với tình trạng này thì “không thể đàm phán được”. Một diễn biến khác vào ngày 24/9, ĐCSTQ đã ban hành Sách Trắng dài 71 trang mang tên “Thực tế xung đột thương mại Trung-Mỹ và lập trường của ĐCSTQ”. Toàn bộ Sách trắng được hai cơ quan ngôn luật hàng đầu của ĐCSTQ là Nhân dân Nhật báo và Tân Hoa Xã cùng công bố, qua đó xác định rõ đường lối của ĐCSTQ về các vấn đề trong chiến tranh thương mại.

Đóng vai phe đạo đức, không khác gì “vừa ăn cướp vừa la làng”

Qua những động thái của ĐCSTQ, một số chuyên gia nước ngoài chỉ ra rằng nhà cầm quyền độc tài này đang diễn vai hề “nạn nhân” trong cuộc chiến thương mại với Mỹ. Tiêu biểu như giáo sư Eswar Prasad thuộc Đại học Cornell (Cornell University) tại Mỹ cho biết, Sách trắng của Chính phủ Trung Quốc để cáo buộc của Mỹ “rất thú vị”, động thái một lần nữa cho thấy những nỗ lực của ĐCSTQ nhằm “đóng vai phe đạo đức cao thượng”. “Họ thận trọng chỉ ra rằng, do bị Mỹ tấn công nên họ phải trả đũa”, ông nói thêm.

Theo Sách Trắng, ĐCSTQ cáo buộc rằng “hành vi bắt nạt thương mại” của Mỹ đã trở thành “nguyên nhân chính gây bất ổn và rủi ro đối với sự phục hồi kinh tế toàn cầu”. Về vấn đề này, hãng tin CNBC phân tích rằng, có vấn đề trùng hợp là cáo buộc của ĐCSTQ đối với Mỹ lại tương tự như diễn tả của nhiều chuyên gia trong ngành khi đề cập về hành vi của ĐCSTQ, kiểu hành động của ĐCSTQ không khác gì “vừa ăn cướp vừa la làng”. Thông tin trên CNBC còn cho rằng, mặc dù có nhiều bằng chứng rõ ràng cho thấy ĐCSTQ thực hiện chủ nghĩa bảo hộ, nhưng Sách Trắng được công bố hôm thứ Hai đã định nghĩa ĐCSTQ là “đội tiên phong thực thi công bằng thương mại toàn cầu”.

Thực tế, không chỉ có Mỹ chỉ trích hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ của ĐCSTQ, trong một tuyên bố vào ngày 01/6 năm nay Ủy ban châu Âu cho biết, trong Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), Liên minh châu Âu (EU) đang khởi động trình tự pháp lý chống lại vấn nạn ĐCSTQ vi phạm quyền sở hữu trí tuệ đối với doanh giới châu Âu. Chuyên viên thương mại Cecilia Malmstrom cho biết, các công ty châu Âu đầu tư vào Trung Quốc bị ép buộc phải nhượng quyền sở hữu hoặc quyền sử dụng công nghệ của họ cho các công ty Trung Quốc, họ đã bị tước đoạt quyền tự do đàm phán trong thỏa thuận chuyển giao công nghệ được xây dựng trên nền tảng thị trường. Theo các quy định của WTO, điều này vi phạm các quyền cơ bản mà đáng lý các công ty được hưởng, đặc biệt là vi phạm “Hiệp định quyền sở hữu trí tuệ về thương mại” (Hiệp định TRIPS)

Một diễn biến khác, trong một cuộc phỏng vấn của CNN về vấn đề này, khi phóng viên CNN hỏi nếu cuộc chiến thương mại thực sự như tuyên truyền của truyền thông ĐCSTQ, đó là do Mỹ ngăn chặn sự trỗi dậy của Trung Quốc, vậy thì chẳng phải là hoạt động đàm phán thương mại trở nên hoàn toàn vô nghĩa? Đại biểu đàm phán thương mại quốc tế Phó Tự Ứng (Fu Ziying) của Bộ Thương mại Trung Quốc đã né tránh trả lời.

Báo cáo của Nhà Trắng phân tích về nạn xâm lược kinh tế từ TQ

Ngày 19/6, Nhà Trắng công bố báo cáo “Làm thế nào xâm lược kinh tế của ĐCSTQ đe dọa quyền sở hữu trí tuệ và công nghệ của Mỹ và trên thế giới”, đã liệt kê chi tiết các thủ đoạn xâm lược kinh tế của ĐCSTQ. Theo đó, báo cáo phân chia hành vi xâm lược kinh tế của ĐCSTQ thành sáu loại, và trong phần Phụ lục của báo cáo cũng liệt kê hơn 50 hành vi và chính sách của ĐCSTQ.

Trong đó, bốn loại hành vi xâm lược kinh tế hàng đầu bao gồm: bảo vệ thị trường nội địa của Trung Quốc để hạn chế bị khó khăn vì nhập khẩu hoặc cạnh tranh, biện pháp thực hiện cụ thể là thuế quan cao, các rào cản phi thuế quan và các biện pháp tăng cường kiểm soát khác; mở rộng thị phần của Trung Quốc trên thị trường toàn cầu, việc thực hiện cụ thể là trợ cấp cho doanh nghiệp Trung Quốc, dẫn đến tình trạng dư thừa năng lực sản xuất khiến các công ty Trung Quốc phải xuất khẩu sản phẩm ra nước ngoài với giá thấp, gây vấn đề cạnh tranh không lành mạnh; kiểm soát các nguồn tài nguyên thiên nhiên cốt lõi; và chi phối lĩnh vực sản xuất truyền thống.

Hai loại thủ đoạn xâm lược kinh tế khác bao gồm: ĐCSTQ tìm kiếm sở hữu được công nghệ trọng điểm và sở hữu trí tuệ từ các nước khác, trong đó có Mỹ; nắm bắt nhiều công nghệ tiên tiến giúp ĐCSTQ phát triển ngành công nghiệp công nghệ cao mới nổi và công nghiệp quốc phòng của ĐCSTQ để thúc đẩy tăng trưởng kinh tế.

Hôm Chủ nhật trước, Ngoại trưởng Mỹ Pompeo cho biết Chính phủ Mỹ sẽ không nhượng bộ trong cuộc chiến thương mại, ông cũng dự đoán rằng Mỹ cuối cùng sẽ giành chiến thắng. “Cuộc chiến thương mại của Trung Quốc (ĐCSTQ) chống lại Mỹ đã diễn ra trong nhiều năm. Sự khác biệt của Chính phủ Mỹ khóa này là, nếu ai đó gọi đây là một cuộc chiến thương mại, vậy thì chúng tôi đã quyết tâm để giành chiến thắng”. Trong một cuộc phỏng vấn với Fox News, Pompeo nói rằng Mỹ sẽ buộc Bắc Kinh tuân thủ các nguyên tắc cơ bản của thương mại quốc tế, đó là tính minh bạch, tôn trọng pháp luật và không ăn cắp sở hữu trí tuệ.

Huệ Anh